Ngày mai em đi…
Ngày mai, 16h là Hạnh sẽ lên máy bay để sang bên Úc. Thời gian trôi nhanh quá, và bây giờ là đếm từng khoảnh khắc một. Hồi trước, em nó từng nói kiểu trêu trêu đùa đùa: “Không biết bà Ngọc lúc mình đi, sẽ kiểu mắt rức rức rồi ôm mình khóc lóc”. Bố khỉ, có khi thế thật, vì chị mày bây giờ đã sụt sùi rồi. Cố gắng đến lúc chia tay, ko khóc để cô em đi cho an lòng ^^~.
Thực sự là thời gian này cảm thấy rất trống trải, bây giờ mỗi khi buồn cũng chả có ai đồng hành lên Đinh Lễ lang thang với mình. Hai chị em ngồi xe bus, đi lượn lờ dọc phố Đinh Lễ, rồi ghé vào Tràng Tiền ăn kem ốc quế. Hôm đó trời mưa và vào ăn bún chả 15k chả ngon lắm. Không biết hơn 1 năm nữa, khi Trang thi Đại học rồi thì mình sẽ như thế nào? Vẫn trống trải như bây giờ sao ^^
. Kiểu như ngày ngắn, nhưng đêm vắng khá dài.
Mình muốn sống tốt, sống ổn nhưng sao khó quá. Một mình làm mọi thứ thật vất vả, nhưng mình lại sợ ko dám đưa tay ra nắm lấy một sự giúp đỡ của ai đó… Món nợ lớn nhất của con người luôn luôn là tình cảm. Mình không muốn mắc nợ với ai nếu mình biết và mình ko chắc rằng mình sẽ trả được. Không muốn làm tổn thương ai, nên ngay lúc giả sử nó đang hình thành, mình sẽ chỉ giữ cho lửa âm ỉ thôi… Chắc chẳng ai hiểu được đâu nhỉ ^^ ![]()
Ngày mai, xe đi từ Nam Định lên Hà Nội lúc 9h, và đã full chỗ. Mẹ bảo là bố cũng muốn đi tiễn em vì một phần bố cũng chưa bao giờ đến sân bay… Nghĩ đến lại tủi tủi, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền để bù đắp cho bố. Nhìn tay bố chai phồng lên, rồi những câu nói chuyện chân chất đến là thương. Chặng đường phía trước thật gian lao và đơn độc.
Cuối tuần này cơ quan đi Hà Giang tình nguyện. Đây là lần đầu tiên mình được đi lên vùng Tây Bắc, và có thể nói là chuyến đi du lịch dài nhất của mình từ trước đến nay. Sau đó đi về 13/2 sẽ đi xem film cùng với đội máu ở CIC. Đội máu gồm toàn thanh niên độc thân, máu lửa của CIC. Ra khỏi vỏ ốc một thời gian vậy, hóng gió và refresh. Valentine mình cũng có quà nhé. Mình chẳng háo hức gì ngày này ^^, năm nào cũng buồn, năm nay có quà của Tiki.vn rồi. Em Hạnh đã book quà cho mình và ku Sơn. Đúng là chị em tốt và hiểu ý nhau, mình cũng đã mua chocolate cho hắn. Còn Trang thì thôi khỏi, có khi có cả đống quà. Haizz.
Lan man quá, túm lại là ngày mai em đi. Chuyến đi quan trọng đầu đời. Luôn mong muốn em vui vẻ, hạnh phúc, bình yên và thành đạt. Đại gia đình luôn ở bên em
…………..
Nhớ em phết đấy, Híp ạ…
Anh sẽ đợi em trong hồi ức…

~~0O0~~
Phải công nhận là truyện nào của Tân Di Ổ mình đọc đều bị ám ảnh. Đến bây giờ mình đã đọc những cuốn như “Anh có thích nước Mỹ không?”, “Phù Thế Phù Thành”, “Hóa ra anh vẫn ở đây”, “Bình minh và Hoàng hôn”, “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Và đến giờ, phải nói ám ảnh nhất với mình là cuốn “Anh có thích nước Mỹ không?” và cuốn “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Đọc xong rồi, mà cảm giác vương vấn, khó chịu cứ theo đuổi mãi. Một cuốn happy ending nhưng trong lòng người đọc vẫn dậy sóng và tự hỏi, nếu quay trở lại thời thanh xuân đã xa thì người mình sẽ lựa chọn là ai, rốt cục là Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính. Mỗi một độ tuổi sẽ có câu trả lời khác nhau. Nếu như trong giai đoạn tuổi trẻ, đầy nhiệt huyết dĩ nhiên là sẽ chọn Trần Hiếu Chính, vì dù gì tình yêu cũng ở lại, nỗi đau đó, con người ta tin rằng có thể hàn gắn được… Khi chín chắn một chút sẽ chọn Lâm Tĩnh, vì con người đó mới yêu mình bằng cả tình cảm và lý trí.
Số phận và hoàn cảnh của Tư Đồ Quyết quá nghiệt ngã… Mình đã tự hỏi rằng tại sao không ai tin cô ấy, ngay cả bố mẹ và Diêu Khởi Vân – người mà thương yêu cô ấy hết mực – để rồi đẩy cô ấy vào con đường cùng… Nếu trong hoàn cảnh như vậy, chắc chắn ra đi là điều không thể tránh khỏi. Tiếp tục với Diêu Khởi Vân ư? Để làm gì khi DKV chẳng còn tin Tư Đồ Quyết, tình cảm mà DKV dành cho TĐQ lúc đó chỉ là lòng ngờ vực cộng với cảm giác yêu thương không muốn đánh mất TĐQ… Vậy thì có ích gì… Rồi khi Tư Đồ Quyết bỏ đi, anh rất sợ quên mất hình bóng cô, ký ức về cô để rồi nhặt nhạnh tất cả những gì thuộc về cô, gom góp vào trong căn phòng riêng của mình. Anh giống như con cua, đang cố trốn chạy trong quá khứ, sống bằng nỗi đau trong quá khứ… Nhưng mắt xích duy nhất là câu nói: “Anh xin lỗi, anh tin em… ” anh ấy lại ko nói được… Rốt cục vẫn là một câu chuyện bi kịch không lối thoát… ![]()




