Skip to content

Posts from the ‘Emotion’ Category

6
Apr

Vậy chắc cũng là hạn…

Tối hôm qua, mình sang nhà Phúc và Nhung ngủ, ở mãi hồ Đền Lừ. Hai bạn dạo này đều đi làm mệt mỏi, trưa không về, tối thì Nhung làm việc về muộn. Ai cũng gầy, chẳng bù với mình, ai cũng bảo là béo… sad Đến sáng hôm nay, phóng xe từ hồ Đền Lừ đi làm, tận 12km, và cái đường 70 thì phải gọi là bố của bụi, và ghét nhất là sáng ra người ta còn phun nước rửa đường thành ra đường rất trơn, phóng nhanh thì cũng rợn người; đặc biệt ghét nhất là thỉnh thoảng sẽ bị con xe phía trước vỉa cho một đường châm chấm cơ bản, nếu đi ko đề ý và ko mặc áo chống nắng chẳng hạn. straight face Sáng hôm nay, mình áo trắng juýp đen, mặc dù rất để ý tránh chỗ nước đọng thành vũng và luôn giữ khoảng cách với xe đi trước nhưng vẫn bị vẩy mấy vết chấm li ti dù ko rõ lắm. sad Bây giờ mới thấy cái tiện của việc nhà gần cơ quan, đi lại thật tiện.

Chính vì tối qua, ở lại nhà Nhung và Phúc nên đống quần áo bẩn mình vẫn để trong cốp xe, tính trưa nay về giặt và phơi luôn. Nghĩ là làm, trưa mình phóng xe về nhà. Tiện thể, chị Trang đi cùng với mình luôn để mua ít đồ cho ku Kit nhà chị Trang. Tối nay trời có gió mùa đông bắc về và mưa giông (mà cũng chẳng biết nữa, h này làm gì còn gió mùa đông bắc nữa nhỉ). Mình về nhà, 2 chị em hẹn nhau khi nào mình ra sẽ gọi điện cho chị Trang. Trời bắt đầu mưa lâm thâm vài hạt, mình đi chậm chậm và cũng cẩn thận, ko dám phóng nhanh như lúc đi một mình. Đi đến ngã tư chỗ Cầu Hà Đông, mọi việc vẫn ok. Đi đến ngã tư tiếp theo chỗ bưu điện  Hà Đông thì hai chị em gặp phải đèn đỏ và dừng lại. Chắc chắn là mình không có ý định vượt đèn đỏ straight face vì bình thường đèn đỏ nhường đường cho người đi bộ qua đường mình còn chẳng vượt nữa là… Mình chỉ hơi lách xe lên phía trên chút chút, và hậu quả là chân chị Trang quệt vào cái chắn ống bô của con xe Airblade đang dừng chờ đèn đỏ ở đó. Mình nhìn xuống thì ôi, máu túa ra một màu đỏ tươi. crying Tâm trạng lúc đó hệt như đợt mình nhìn thấy cái Trang em gái chạy trên nền nhà trơn, rồi má va vào cạnh kính sắc của bàn vào hôm 27 tết năm nào. crying Mình luống ca luống cuống, chị Trang bảo tấp xe vào bên lề đường để chị Trang dán urgo. Tất đen bị rách, rồi vết thương thì loét rộng crying Mình nhìn mà cũng run. Sau đó, mình đi mua oxy già, băng gạc, bông để về cơ quan sát trùng vết thương. Lúc mở miếng urgo dán lúc trước ra, thì vết thương loét miệng rất rộng, và mình rất thì lo lắng, khuyên chị Trang đi khâu vết thương. sad Kết quả là khâu 3 mũi tại bệnh viện  Hà Đông. Buồn ơi là sầu, 7 ngày sau sẽ cắt chỉ…

Chuyện bên lề:

Lúc đứng chờ chị Trang nằm khâu vết thương thì có một trường hợp cấp cứu khác. Một em sinh viên người gầy gầy, cao cao được 2 bạn trai (chắc 1 đứa bạn thôi, còn lại kia là xe ôm) đưa vào cấp cứu. Người em ấy mềm rũ ra, và ko có cảm giác gì luôn, có thể gọi là bất tỉnh nhân sự. Hiện tại chưa rõ là vì lý do gì, các bác sĩ hỏi người đưa vào xung quanh có thuốc rơi vãi không, có rượu và các chất kích thích ở bên cạnh không. Thằng bé kia lắc đầu… Haizzz, hi vọng là ko phải tự tử vì tình, nếu ko thì đúng là lãng xẹt.

19
Mar

Tổng hợp ngày xui xẻo ~

Tối hôm qua, chỉ vì cố sống cố chết đọc nốt quyển truyện thành ra đến sáng 7h15′ mik mới kéo được cái rèm mi mở to ra. Xong các công việc cá nhân, bằng một đống hành động loằng ngoằng, chạy lên chạy xuống rút cục thì chỉ kịp giật lấy cái dây túi, lấy được cái điện thoại ném bụp vào hốc xe (hốc xe ở phía trước) và phóng vèo vèo đến cơ quan. Gần sẽ có kiểu đi muộn của gần, sớm sẽ có kiểu đi muộn của sớm straight face Đến cơ quan xong, hộc tốc chạy lên phòng, ngồi cà kê mê mải với một đống công việc buổi sáng, lòng chợt thấy thiếu thiếu một cái gì đó… Lúc nhận ra cái điện thoại ko còn ở tầm tay thì đã quá 1 tiếng rưỡi, phi xuống hầm để xe thì điện thoại đã ko cánh mà bay, gọi điện thì nhận được tin báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được” laughing Mất máy, ngồi ngẩn ra một lúc mới nhận ra thứ tiếc nhất là móc đeo hình trăng sao mà mình được tặng từ bạn dzai lạnh lùng crying

~~~~~~~~

Mấy đợt này, nhà ăn của cơ quan luôn trong tình trạng đông mâm, ngồi tràn cả sang phòng bảo vệ, mà cái nhà ăn đó dự tính đến tận tháng 7 mới được sửa sang lại. Phòng mình có 12 người thì hiện tại quân số là 11 ăn cơm trưa ở cơ quan. Với một suất ăn có 18k (hình như được trợ giá) đối với mình cũng là quá ổn rồi, thôi thì cơm canh ăn 2 bát thì ok straight face. Hôm trước hôm mình mất điện thoại thì tổng cộng có hơn 110 người ăn cơm, mỗi mâm 7 người vị chi đã là 15 mâm, còn nếu ngồi 6 thì là 18 mâm, mà nhà ăn thì chỉ có 2 người phục vụ chính, 1 chị nghỉ đẻ, người hỗ trợ thì có thêm khoảng 3 người. Hôm đó là đỉnh điểm của sự đông đúc, phòng mình ngồi nấn ná, 12h mới xuống thì mọi người đã ngồi yên vị mâm nào mâm nấy cả rồi, mình, chị Soa, chị Trang chạy như ba con loăng quăng…Cuối cùng chị Trang bắn sang mâm các sếp, chị Soa bắn sang mâm anh Tân ở bên trong, quan trọng là hết bố nó ghế mất rồi. Mình như con hâm chạy đi tìm ghế sad, xong sau đó lại đi ra cửa, chạy ra nhà xe, chả biết tìm cái quái gì, đang nghĩ bụng lên bố phòng, cầm ví chạy ra ngoài ăn, nhưng lại nhớ ra chìa khóa phòng đang trong tay sếp, mà sếp lại ngồi cùng mâm với các sếp lớn crying. Quay lại lấy chiều khóa có phải là nhục hơn ko, bao con mắt sẽ nhìn mình crying Đành quay lại, lại quay đi quay lại mà không biết là quay đi đâu crying May quá, có a Tân chạy ra hỏi có ghế chưa, nhìn mà cảm động. Mik cũng nhanh ý, xin thêm ghế phòng HCNS, và chạy sang phòng bảo vệ ngồi với các anh chị phòng Xử lý… crying Cuối cùng thì nhờ có món canh hến chua, mình đã hoàn thành xong bữa trưa đầy tủi hổ. ^^~ Nói vậy thôi, chuyện cũng bình thường như cân đường hộp sữa ấy mà ^^~.

23
Feb

Bấn quá bạn Mun béo ơi :(

+ Chuyện bấn loạn sad

Bạn Mun béo ơi, hình như hôm nay là được hơn 2 tháng bạn sống một mình rồi đấy. Buồn vãi đ’ ấy, dưng mà bạn vẫn quyết định là sống một mình. Bạn không mở lòng mình ra sao? Bạn định sống với cuộc sống như thế này sao?

Tình hình là bạn Mun béo thích một người nhưng lại không biết làm gì happy Bạn đi lục tìm những tấm hình cũ có gương mặt của người ấy và tự mỉm cười một mình. Bạn giả tảng, bạn lạnh băng, vờ là ko quan tâm ko để ý. Để làm gì, hả bạn Cự Giải nhút nhát ơi… Bỗng dưng thích có cái dũng khí như chú Phùng Quán…

Yêu ai thì bảo là yêu
Ghét ai thì bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không đổi yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không đổi ghét thành yêu

+ Review lại chuyến đi Hà Giang – 10,11,12/02/2012

Bạn Mun béo cũng đã làm ở CIC được hơn 5 tháng rùi đấy. Thật là nhanh quá. Hôm mùng 10 đến 12 đi Hà Giang về mệt lử cả ra. Đúng là chuyến đi sợ hết hồn chim én, nhưng mà cũng vui. Được là một trong hai người đầu tiên đặt chân lên cột cờ Lũng Cú Hà Giang, cũng có tí gọi là vinh dự batting eyelashes (thật hên là hôm đó quyết tâm leo lên tận đỉnh cột cờ với a Tuấn PA cool ) Mọi người hồi xưa hay nói người vùng cao lành tính, thật thà, chân chất, nhưng mà h mình thấy hình như không còn đúng như thế nữa rồi. Họ cũng nhiệt tình có điều kiện, và điều kiện thì cũng khá là chát. Và kinh khủng nhất là khoản nốc rượu. Mấy chị em ngồi cùng mâm với anh bác sỹ quân y đồng hương Thái Bình, và một anh nữa chả nhớ tên. Vừa ngồi xuống mâm cơm tưởng là sống lại ai dè đó lại là cửa ải kinh khủng hơn. Say xe, đói, bụng rỗng tuếch vì bao nhiêu tinh túy đã hòa quyện trôi ra hết ngoài rồi vậy mà còn bị ép uống rượu. Mình đã kiêng rượu thì chớ, vẫn bị ép uống. Nhấm rượu không được, 50% không xong, lý do nọ, lý do kia mà vẫn không xuôi. Mình cầm cốc uống, ngậm rượu định bụng xong sẽ nhổ ra. Vậy mà lão đối diện quay sang hỏi luôn câu: “À, em tên gì ấy nhỉ?” T.T crying Ôi tắt điện luôn sad Đối diện với kẻ địch mạnh, chúng ta phải càng nguy hiểm hơn. Cuối cùng mik cũng phải áp dụng tí tiểu xảo sigh (tiểu xảo gì thì thôi cho Mun em mạn phép giấu làm của riêng sad ) Bữa ăn quá sức tưng bừng với một hóa đơn rất chát từ các chú biên phòng, trong đó có mục GIA VỊ VÀ CHẤT ĐỐT ~ 1 củ laughing oh go on

Wanna through the time so as to capture this moment. It’s full of warmness, filling up my cold heart...

+ Chuyện mẹ và con gái

Mẹ dạo này hay giục giã. “Có gì mới không con?, Ngắm được ai không con?, Thế tối không đi chơi đâu à, cứ ở nhà vậy à, buồn nhỉ…blah blah” và lại còn “25 thôi đấy nhé, muộn quá là con cái không thông minh đâu, với cả tầm đó bố mẹ còn có sức trông cháu cho, cứ cứng cáp đưa về đây bố mẹ nuôi…” Ôi, vậy mà mình đã 24 rồi đấy…

8
Feb

Ngày mai em đi…

Ngày mai, 16h là Hạnh sẽ lên máy bay để sang bên Úc. Thời gian trôi nhanh quá, và bây giờ là đếm từng khoảnh khắc một. Hồi trước, em nó từng nói kiểu trêu trêu đùa đùa: “Không biết bà Ngọc lúc mình đi, sẽ kiểu mắt rức rức rồi ôm mình khóc lóc”. Bố khỉ, có khi thế thật, vì chị mày bây giờ đã sụt sùi rồi. Cố gắng đến lúc chia tay, ko khóc để cô em đi cho an lòng ^^~.

Thực sự là thời gian này cảm thấy rất trống trải, bây giờ mỗi khi buồn cũng chả có ai đồng hành lên Đinh Lễ lang thang với mình. Hai chị em ngồi xe bus, đi lượn lờ dọc phố Đinh Lễ, rồi ghé vào Tràng Tiền ăn kem ốc quế. Hôm đó trời mưa và vào ăn bún chả 15k chả ngon lắm. Không biết hơn 1 năm nữa, khi Trang thi Đại học rồi thì mình sẽ như thế nào? Vẫn trống trải như bây giờ sao ^^ sad . Kiểu như ngày ngắn, nhưng đêm vắng khá dài.

Mình muốn sống tốt, sống ổn nhưng sao khó quá. Một mình làm mọi thứ thật vất vả, nhưng mình lại sợ ko dám đưa tay ra nắm lấy một sự giúp đỡ của ai đó… Món nợ lớn nhất của con người luôn luôn là tình cảm. Mình không muốn mắc nợ với ai nếu mình biết và mình ko chắc rằng mình sẽ trả được. Không muốn làm tổn thương ai, nên ngay lúc giả sử nó đang hình thành, mình sẽ chỉ giữ cho lửa âm ỉ thôi… Chắc chẳng ai hiểu được đâu nhỉ ^^ tongue

Ngày mai, xe đi từ Nam Định lên Hà Nội lúc 9h, và đã full chỗ. Mẹ bảo là bố cũng muốn đi tiễn em vì một phần bố cũng chưa bao giờ đến sân bay… Nghĩ đến lại tủi tủi, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền để bù đắp cho bố. Nhìn tay bố chai phồng lên, rồi những câu nói chuyện chân chất đến là thương. Chặng đường phía trước thật gian lao và đơn độc.

Cuối tuần này cơ quan đi Hà Giang tình nguyện. Đây là lần đầu tiên mình được đi lên vùng Tây Bắc, và có thể nói là chuyến đi du lịch dài nhất của mình từ trước đến nay. Sau đó đi về 13/2 sẽ đi xem film cùng với đội máu ở CIC. Đội máu gồm toàn thanh niên độc thân, máu lửa của CIC. Ra khỏi vỏ ốc một thời gian vậy, hóng gió và refresh. Valentine mình cũng có quà nhé. Mình chẳng háo hức gì ngày này ^^, năm nào cũng buồn, năm nay có quà của Tiki.vn rồi. Em Hạnh đã book quà cho mình và ku Sơn. Đúng là chị em tốt và hiểu ý nhau, mình cũng đã mua chocolate cho hắn. Còn Trang thì thôi khỏi, có khi có cả đống quà. Haizz.

Lan man quá, túm lại là ngày mai em đi. Chuyến đi quan trọng đầu đời. Luôn mong muốn em vui vẻ, hạnh phúc, bình yên và thành đạt. Đại gia đình luôn ở bên em happy ………….. crying Nhớ em phết đấy, Híp ạ…

8
Feb

Anh sẽ đợi em trong hồi ức…

 

~~0O0~~

Phải công nhận là truyện nào của Tân Di Ổ mình đọc đều bị ám ảnh. Đến bây giờ mình đã đọc những cuốn như “Anh có thích nước Mỹ không?”, “Phù Thế Phù Thành”, “Hóa ra anh vẫn ở đây”, “Bình minh và Hoàng hôn”, “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Và đến giờ, phải nói ám ảnh nhất với mình là cuốn “Anh có thích nước Mỹ không?” và cuốn “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Đọc xong rồi, mà cảm giác vương vấn, khó chịu cứ theo đuổi mãi. Một cuốn happy ending nhưng trong lòng người đọc vẫn dậy sóng và tự hỏi, nếu quay trở lại thời thanh xuân đã xa thì người mình sẽ lựa chọn là ai, rốt cục là Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính. Mỗi một độ tuổi sẽ có câu trả lời khác nhau. Nếu như trong giai đoạn tuổi trẻ, đầy nhiệt huyết dĩ nhiên là sẽ chọn Trần Hiếu Chính, vì dù gì tình yêu cũng ở lại, nỗi đau đó, con người ta tin rằng có thể hàn gắn được… Khi chín chắn một chút sẽ chọn Lâm Tĩnh, vì con người đó mới yêu mình bằng cả tình cảm và lý trí.

Số phận và hoàn cảnh của Tư Đồ Quyết quá nghiệt ngã… Mình đã tự hỏi rằng tại sao không ai tin cô ấy, ngay cả bố mẹ và Diêu Khởi Vân – người mà thương yêu cô ấy hết mực – để rồi đẩy cô ấy vào con đường cùng… Nếu trong hoàn cảnh như vậy, chắc chắn ra đi là điều không thể tránh khỏi. Tiếp tục với Diêu Khởi Vân ư? Để làm gì khi DKV chẳng còn tin Tư Đồ Quyết, tình cảm mà DKV dành cho TĐQ lúc đó chỉ là lòng ngờ vực cộng với cảm giác yêu thương không muốn đánh mất TĐQ… Vậy thì có ích gì… Rồi khi Tư Đồ Quyết bỏ đi, anh rất sợ quên mất hình bóng cô, ký ức về cô để rồi nhặt nhạnh tất cả những gì thuộc về cô, gom góp vào trong căn phòng riêng của mình. Anh giống như con cua, đang cố trốn chạy trong quá khứ, sống bằng nỗi đau trong quá khứ… Nhưng mắt xích duy nhất là câu nói: “Anh xin lỗi, anh tin em… ” anh ấy lại ko nói được… Rốt cục vẫn là một câu chuyện bi kịch không lối thoát… sad

26
Dec

Đau ê ẩm

Thứ 6 vừa rồi, Thảo đã dọn xong hết đồ đạc, mọi thứ. Nhìn nhà rộng ra một mảng mà không khỏi bồi hồi. Haizz, thấy một chút trống rỗng. Gần cuối năm rồi, tinh thần làm việc gần như bằng không, giải quyết mấy chuyện tồn đọng, vì hôm 25 là chốt sổ kế toán, chốt khoán của các phòng hết rồi.

Thứ 7 thì mình đi thi kéo co ở hội thao chào mừng ngày 22-12 ở NHNN. Thắng vào được vòng 2 thì bị loại bởi đội Công đoàn Ngân hàng TW, toàn các bác U40  trở lên hay sao ấy, nhưng mà ai cũng trâu, kéo rất có chiến thuật, đồng phục cũng xịn, các đội toàn áo được phát, riêng các bác chơi nguyên bộ thể thao xanh nước biển thẫm rất ngầu. Thua đau, tí nữa thì hòa 1-1. Hôm đó kéo hăng quá, bây giờ mới phát huy hết tác dụng hay sao mà h khắp người đau ê ẩm, cánh tay đau, vai đau, cổ đau, nhức mỏi toàn thân, cộng thêm với việc dọn nhà, sắp xếp đồ đạc, ghép giường mà ko biết mai có đánh nổi cầu lông ở cơ quan ko nữa. Chả là a Bình đang vận động tập cầu lông nữ để rèn luyện dần, mai mốt thi đấu.

Tối thứ 7, dọn nhà, vỡ 1 bát, và vô tình vỡ 1 nửa của chiếc cốc đôi sad broken heart ghi tên mình. Điềm gở rồi…nail biting Có những suy nghĩ điên điên đang nhen nhóm trong đầu mình. Đâu là đúng, đâu là ko đúng. Thôi kệ nó đi. sigh

Chủ nhật, một mình vác lạch giường, tấm giường ra ghép. Thảo chuyển đi rồi, giường cũ cho e tầng 1, mình lắp giường của mình. Lách cách mãi, tấm gỗ bị vênh, đành nhờ Kim Tuấn. Cuối cùng thì cũng xong, nhà cửa gọn gàng lắm rồi. Mai mốt sắm thêm chút đồ là tươm tất ^^~.