Skip to content

Posts from the ‘Emotion’ Category

8
Feb

Ngày mai em đi…

Ngày mai, 16h là Hạnh sẽ lên máy bay để sang bên Úc. Thời gian trôi nhanh quá, và bây giờ là đếm từng khoảnh khắc một. Hồi trước, em nó từng nói kiểu trêu trêu đùa đùa: “Không biết bà Ngọc lúc mình đi, sẽ kiểu mắt rức rức rồi ôm mình khóc lóc”. Bố khỉ, có khi thế thật, vì chị mày bây giờ đã sụt sùi rồi. Cố gắng đến lúc chia tay, ko khóc để cô em đi cho an lòng ^^~.

Thực sự là thời gian này cảm thấy rất trống trải, bây giờ mỗi khi buồn cũng chả có ai đồng hành lên Đinh Lễ lang thang với mình. Hai chị em ngồi xe bus, đi lượn lờ dọc phố Đinh Lễ, rồi ghé vào Tràng Tiền ăn kem ốc quế. Hôm đó trời mưa và vào ăn bún chả 15k chả ngon lắm. Không biết hơn 1 năm nữa, khi Trang thi Đại học rồi thì mình sẽ như thế nào? Vẫn trống trải như bây giờ sao ^^ sad . Kiểu như ngày ngắn, nhưng đêm vắng khá dài.

Mình muốn sống tốt, sống ổn nhưng sao khó quá. Một mình làm mọi thứ thật vất vả, nhưng mình lại sợ ko dám đưa tay ra nắm lấy một sự giúp đỡ của ai đó… Món nợ lớn nhất của con người luôn luôn là tình cảm. Mình không muốn mắc nợ với ai nếu mình biết và mình ko chắc rằng mình sẽ trả được. Không muốn làm tổn thương ai, nên ngay lúc giả sử nó đang hình thành, mình sẽ chỉ giữ cho lửa âm ỉ thôi… Chắc chẳng ai hiểu được đâu nhỉ ^^ tongue

Ngày mai, xe đi từ Nam Định lên Hà Nội lúc 9h, và đã full chỗ. Mẹ bảo là bố cũng muốn đi tiễn em vì một phần bố cũng chưa bao giờ đến sân bay… Nghĩ đến lại tủi tủi, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền để bù đắp cho bố. Nhìn tay bố chai phồng lên, rồi những câu nói chuyện chân chất đến là thương. Chặng đường phía trước thật gian lao và đơn độc.

Cuối tuần này cơ quan đi Hà Giang tình nguyện. Đây là lần đầu tiên mình được đi lên vùng Tây Bắc, và có thể nói là chuyến đi du lịch dài nhất của mình từ trước đến nay. Sau đó đi về 13/2 sẽ đi xem film cùng với đội máu ở CIC. Đội máu gồm toàn thanh niên độc thân, máu lửa của CIC. Ra khỏi vỏ ốc một thời gian vậy, hóng gió và refresh. Valentine mình cũng có quà nhé. Mình chẳng háo hức gì ngày này ^^, năm nào cũng buồn, năm nay có quà của Tiki.vn rồi. Em Hạnh đã book quà cho mình và ku Sơn. Đúng là chị em tốt và hiểu ý nhau, mình cũng đã mua chocolate cho hắn. Còn Trang thì thôi khỏi, có khi có cả đống quà. Haizz.

Lan man quá, túm lại là ngày mai em đi. Chuyến đi quan trọng đầu đời. Luôn mong muốn em vui vẻ, hạnh phúc, bình yên và thành đạt. Đại gia đình luôn ở bên em happy ………….. crying Nhớ em phết đấy, Híp ạ…

8
Feb

Anh sẽ đợi em trong hồi ức…

 

~~0O0~~

Phải công nhận là truyện nào của Tân Di Ổ mình đọc đều bị ám ảnh. Đến bây giờ mình đã đọc những cuốn như “Anh có thích nước Mỹ không?”, “Phù Thế Phù Thành”, “Hóa ra anh vẫn ở đây”, “Bình minh và Hoàng hôn”, “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Và đến giờ, phải nói ám ảnh nhất với mình là cuốn “Anh có thích nước Mỹ không?” và cuốn “Anh sẽ đợi em trong hồi ức”. Đọc xong rồi, mà cảm giác vương vấn, khó chịu cứ theo đuổi mãi. Một cuốn happy ending nhưng trong lòng người đọc vẫn dậy sóng và tự hỏi, nếu quay trở lại thời thanh xuân đã xa thì người mình sẽ lựa chọn là ai, rốt cục là Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính. Mỗi một độ tuổi sẽ có câu trả lời khác nhau. Nếu như trong giai đoạn tuổi trẻ, đầy nhiệt huyết dĩ nhiên là sẽ chọn Trần Hiếu Chính, vì dù gì tình yêu cũng ở lại, nỗi đau đó, con người ta tin rằng có thể hàn gắn được… Khi chín chắn một chút sẽ chọn Lâm Tĩnh, vì con người đó mới yêu mình bằng cả tình cảm và lý trí.

Số phận và hoàn cảnh của Tư Đồ Quyết quá nghiệt ngã… Mình đã tự hỏi rằng tại sao không ai tin cô ấy, ngay cả bố mẹ và Diêu Khởi Vân – người mà thương yêu cô ấy hết mực – để rồi đẩy cô ấy vào con đường cùng… Nếu trong hoàn cảnh như vậy, chắc chắn ra đi là điều không thể tránh khỏi. Tiếp tục với Diêu Khởi Vân ư? Để làm gì khi DKV chẳng còn tin Tư Đồ Quyết, tình cảm mà DKV dành cho TĐQ lúc đó chỉ là lòng ngờ vực cộng với cảm giác yêu thương không muốn đánh mất TĐQ… Vậy thì có ích gì… Rồi khi Tư Đồ Quyết bỏ đi, anh rất sợ quên mất hình bóng cô, ký ức về cô để rồi nhặt nhạnh tất cả những gì thuộc về cô, gom góp vào trong căn phòng riêng của mình. Anh giống như con cua, đang cố trốn chạy trong quá khứ, sống bằng nỗi đau trong quá khứ… Nhưng mắt xích duy nhất là câu nói: “Anh xin lỗi, anh tin em… ” anh ấy lại ko nói được… Rốt cục vẫn là một câu chuyện bi kịch không lối thoát… sad

26
Dec

Đau ê ẩm

Thứ 6 vừa rồi, Thảo đã dọn xong hết đồ đạc, mọi thứ. Nhìn nhà rộng ra một mảng mà không khỏi bồi hồi. Haizz, thấy một chút trống rỗng. Gần cuối năm rồi, tinh thần làm việc gần như bằng không, giải quyết mấy chuyện tồn đọng, vì hôm 25 là chốt sổ kế toán, chốt khoán của các phòng hết rồi.

Thứ 7 thì mình đi thi kéo co ở hội thao chào mừng ngày 22-12 ở NHNN. Thắng vào được vòng 2 thì bị loại bởi đội Công đoàn Ngân hàng TW, toàn các bác U40  trở lên hay sao ấy, nhưng mà ai cũng trâu, kéo rất có chiến thuật, đồng phục cũng xịn, các đội toàn áo được phát, riêng các bác chơi nguyên bộ thể thao xanh nước biển thẫm rất ngầu. Thua đau, tí nữa thì hòa 1-1. Hôm đó kéo hăng quá, bây giờ mới phát huy hết tác dụng hay sao mà h khắp người đau ê ẩm, cánh tay đau, vai đau, cổ đau, nhức mỏi toàn thân, cộng thêm với việc dọn nhà, sắp xếp đồ đạc, ghép giường mà ko biết mai có đánh nổi cầu lông ở cơ quan ko nữa. Chả là a Bình đang vận động tập cầu lông nữ để rèn luyện dần, mai mốt thi đấu.

Tối thứ 7, dọn nhà, vỡ 1 bát, và vô tình vỡ 1 nửa của chiếc cốc đôi sad broken heart ghi tên mình. Điềm gở rồi…nail biting Có những suy nghĩ điên điên đang nhen nhóm trong đầu mình. Đâu là đúng, đâu là ko đúng. Thôi kệ nó đi. sigh

Chủ nhật, một mình vác lạch giường, tấm giường ra ghép. Thảo chuyển đi rồi, giường cũ cho e tầng 1, mình lắp giường của mình. Lách cách mãi, tấm gỗ bị vênh, đành nhờ Kim Tuấn. Cuối cùng thì cũng xong, nhà cửa gọn gàng lắm rồi. Mai mốt sắm thêm chút đồ là tươm tất ^^~.

10
Dec

Con trai Ma Kết

Câu chuyện này được lấy từ Facebook của “Mật ngữ 12 chòm sao”…

Và hình như mình có duyên nợ với con trai cung Ma Kết. Hồi xưa, bảo tìm anh chàng nào cung Kim Ngưu mà tìm mãi chả thấy laughing

Bạn mong chờ 1 tình yêu như thế nào?

Lặng lẽ, sâu thẳm, chín chắn và chung thủy. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

Đó là 1 tình yêu mà Ma Kết sẽ dành cho bạn.

Nếu bạn được 1 Ma Kết yêu, chàng sẽ..

.. cố gắng thay đổi mình để làm bạn vui. Bạn thích 1 tình yêu lãng mạn với nến và hoa hồng? Chàng không thể biến bạn trở thành nàng công chúa như trong truyện cổ tích nhưng chàng sẽ ngọt ngào nhất có thể. Trong 1 buổi hẹn nào đó, chàng có thể bất ngờ tặng bạn 1 bó hoa hồng và thì thầm “anh yêu em”. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. coi bạn như tri kỉ của chàng, sẵn sàng chia sẻ với bạn mọi điều mà chàng, cả trước đây hay bây giờ, không chia sẻ với bất kì ai. (Cái này đúng ^^ happy )

.. thường xuyên nhắc bạn giữ gìn sức khỏe, chỉ 1 tiếng ho của bạn thôi cũng đủ khiến chàng lo sốt vó lên rồi đấy.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. trân trọng từng tin nhắn của bạn, dù là những câu nói lãng mạn ngọt ngào hay những câu chuyện không đầu không đuôi, vì với chàng, mỗi tin nhắn là một kỉ niệm đẹp trong tình yêu 2 đứa. Khi đã nói yêu bạn rồi, chàng sẽ hoàn toàn nghiêm túc và quyết gìn giữ mối quan hệ này đến cùng.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. nhớ như in những ngày kỉ niệm quan trọng của 2 đứa. Bạn không còn phải nhắc chàng “ngày mai là ngày kỉ niệm lần đầu tiên em nói yêu anh đó anh“, vì chính chàng sẽ là người nhắc bạn. Phẩm chất này không phải người đàn ông nào cũng có được đâu nhé.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. chú ý từ ánh mắt đến tiếng thở dài của bạn, chỉ 1 tia nhìn buồn bã của bạn, chàng sẽ phát hiện ngay, và khi ấy chàng sẽ im lặng nghe bạn trút bỏ nỗi lòng.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. hiểu ngay rằng một khi bạn nói “Em bình thường mà” nghĩa là “Em không ổn và sắp khóc rồi anh ơi”.. (Cái này đúng ^^ happy )

.. sẵn sàng đi với bạn dưới trời mưa, bỏ công việc để chạy đến với bạn khi bạn cần, bởi vì khi yêu thật sự, Ma Kết không còn lớp vỏ khô khan, cứng nhắc, chỉ biết có công việc như thường ngày nữa. Bạn sẽ khám phá ra rằng bên dưới lớp vỏ lạnh như băng kia là một trái tim ấm nóng.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. cho bạn những lời khuyên thật sự giá trị, chàng không chỉ là người yêu mà còn là 1 người bạn, 1 người anh tuyệt vời nữa. Đã bảo Ma Kết rất già dặn mà! (Cái này đúng ^^ happy )

.. tích cực làm việc để lo cho cuộc sống sau này của 2 đứa. Chàng không tin chuyện “1 túp lều tranh 2 quả tim vàng “đâu. (Cái này đúng ^^ happy )

.. tổn thương rất nhiều với những lời nói của bạn mỗi khi giận dỗi nhưng chàng sẽ không bao giờ nói điều đó ra mà sẽ âm thầm chịu đựng. Chàng sẽ luôn hiểu và thông cảm cho cái tính nông nổi và trẻ con của bạn.. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

.. Và còn thật nhiều điều khác mà Ma Kết sẽ làm cho bạn cảm động đến rơi nước mắt. (Cái này chưa kiểm chứng ^^ winking )

 Hãy biết rằng bạn thật may mắn khi được 1 Ma Kết yêu, nhé!

~> Mình không được may mắn cho lắm… happy

24
Nov

Tiền ơi, hu hu.

Hôm nay là 24, đã gần đến cuối tháng. Tình hình là tháng này kế hoạch chi tiêu của mình bị phá sản hu hu. crying Chẳng gửi được tiền về cho mẹ. Chắc mẹ cũng đã lường trước được tình hình nên ko làm thẻ ATM của Đông Á, mẹ bảo mình giữ lấy cho mẹ, rồi cuối cùng mình cũng lậm vào số tiền đó rồi crying. Kết quả là, tháng này chẳng để dành được chút nào crying.  Hận mình quá angry angry angry Cố gắng từ giờ đến cuối tháng quyết ko đụng vào tiền nhà và điện nước đã trích lập quỹ từ  đầu.  Nếu hết chả biết vay ai. Quyết tâm không vay mẹ sigh ngại mặt chết lên được, vì thế “Zời ơi, cho cái tháng này qua mau mau, sao có những 31 ngày cơ chứ”. Mùng 2 tiền ăn ca về,  cố gắng cầm cự nào…

Tháng tới, có khi mình phải vứt tiền vào cái thẻ Vietcombank ,quyết ko động đến, chứ thế này thì crying. Tết sắp tới có rất nhiều khoản phải chi tiêu. Tiền tết biếu ông bà, quà cáp, rồi tiền mừng tuổi các em, các cháu. sigh Còn cả việc hứa tặng em Hạnh một bộ áo dài, may xong trước khi sang Úc.  sad Nhẩm tính từ giờ đến Tết phải dành dụm được 8 củ mới hơi dư chút. Tiền thưởng quý hok biết thế nào ta? nail biting Hồi xưa, mình đi học ai bẩu nhận giúp đỡ nhiều, bây giờ phải trả nợ tấm chân tình chứ sao.

Cố lên, cố lên….Tiền ơi, em ở đâu?

23
Nov

Em Hạnh aka Hạnh Híp

Mình thì chẳng để ý thời gian đâu, vậy mà thoắt cái đã chuẩn bị hết năm. Tầm mùng 5 tết là em sẽ sang bên Úc. Một bước ngoặt lớn, nhưng đối với người có chí và lòng quyết tâm cao như Hạnh thì mình hoàn toàn tin tưởng ở em ấy.

~~~

Hạnh là em họ của mình, con nhà dì ruột  kế sau mẹ của mình.

Mình nhớ hồi bé, mình ở Thái Bình, Hạnh thì ở Nam Đinh, hai chị em sàn sàn tuổi nhau (mình hơn Hạnh 3 tuổi) nên rất thích chơi với nhau. Chơi ở đây là các trò chơi hồi bé xíu như chơi đồ hàng bằng cách quây mấy cái ghế gỗ nhỏ của nhà vào phía góc tường nhà cũ của mình và kho muối nhà bác Khả hoặc chơi đóng giả gia đình. Quan trọng nhất, hồi xưa nhà nghèo, mỗi lần dì về là dì hay mua bánh kẹo, hoặc quần áo cho mình. Hồi năm mình vào lớp 1, dì tặng cho một cái ba lô màu đỏ, hồi đó quả ba lô đó cũng được gọi là có tí ghê gớm, rồi cả bộ váy có đai kẻ caro rất mốt mà mình diễu suốt năm tiểu học. Trẻ con thì thích nịnh nọt, quà bánh vật chất, nên mình rất quí dì blushing. Và lúc đó, mình nghĩ là nhà dì có điều kiện hơn. Lớn lên một chút, mình biết nhà ai cũng vất vả cả. Chẳng qua là dì luôn luôn nhiệt tình với gia đình, thương chị (ở đây là mẹ mình) cũng vất vả nên lúc nào cũng chia sẻ. Chứ thực ra, chú dì cũng vô cùng vất vả, chú dì dù học đại học đàng hoàng ra nhưng cũng đã từng đi bán vé sổ xố để kiếm thêm thu nhập, rồi làm thêm đủ nghề ở nhà,  ba hay bốn lần chuyển nhà, rồi ở tạm ở phòng nhỏ nhỏ trên gác cơ quan của chú Ninh khi chưa có nhà. Và đặc biệt là, hồi đó nhìn ai cũng gầy, khắc khổ. Hồi bé, không biết gì, mỗi lần dì về hay cậu về rủ sang bên Nam Định chơi, mình đòi đi, có hôm có cả khóc lóc mè nheo với mẹ, mẹ không cho, có hôm thậm chí bố mẹ còn đánh đòn. Giờ mới nhận ra lý do của mẹ, thật là hư quá. sad

Hạnh bước vào tuổi đi học, nhà chú dì cũng chú trọng đầu tư vào học hành ngay từ nhỏ, nhà mình thì cũng chẳng kém cạnh (lớp 4 đã đi học thêm sigh bà giáo lớp 4 thiên vị, chê mình đi thăm 20-11 và tết cô ít tiền nên ít được quan tâm, không như các bạn khác, cô còn nấu cả bữa trưa cho ăn laughing ). Chính vì thế, thời gian chị em gặp nhau cũng chả được mấy, chỉ là vào dịp lễ tết, về thăm nhà ông bà ngoại. Nhưng thời gian đó vẫn rất là vui, vì có anh chị em sàn sàn tuổi nhau.

Tiếng em Hạnh chăm học, học giỏi luôn là chủ đề được mẹ mình so sánh mỗi khi chểnh mảng, học hành lười nhác và không quyết tâm. Em thi học sinh giỏi tỉnh, học sinh giỏi thành phố, không những môn toán mà lại còn thi cả tiếng Anh. Rồi đỗ vào chuyên cấp 2 Trần Đăng Ninh, rồi chuyên Toán cấp 3 Lê Hồng Phong. Mình thì mải chơi, nên ngậm ngùi cầm tấm vé vớt vào chuyên. Lúc đó thì tức ghê gớm, vì “Tại sao mẹ lại cứ hay so sánh này nọ, rồi lại lôi chuyện con người ta thế nọ, thế kia, còn con mình thế này, thế khác?”…Nói chung là mình không thích bị so sánh, với cả kiểu như chưa được “mục sở thị” nên có phần không phục.

Còn Hạnh nghĩ về mình thì như thế nào? Có lần Hạnh đã bộc bạch suy nghĩ về cái khoảng thời gian “dậy thì” của mình. Em nó cho rằng mình là đứa có phần hơi ngông, không chín chắn happy Cơ bản là nhìn lại quãng thời gian đó thì đúng là ngông mà, smug vì tính mình vốn dĩ thích tự lập, độc lập, ít chia sẻ suy nghĩ, nghĩ và làm những điều mình cho là đúng, ham chơi nhưng vẫn kiểm soát được việc học tập. Một khi mình đã để tâm thì sẽ ổn mà. happy Sau đó khoảng thời gian khi Hạnh bắt đầu lựa chọn trường để nộp hồ sơ, mình và em cũng nói chuyện nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Share cho em tí bí kíp để không bị stress trong lúc thi cử nước rút đang đến gần. Mà mình cũng chả nhớ là hồi đó có marketing cho trường Ngoại thương ghê gớm như thế nào cho nó không vậy mà bây giờ nó cứ kêu mình quảng cáo quá đáng, để nó thất vọng toàn tập về môi trường học tập ở Việt Nam nên phải quyết lấy học bổng sang Úc học.

Sống cùng nhau mới thấy em nó nghiêm túc trong việc học tập và định hướng tương lai như thế nào. Rành rọt từng bước một. Đối với Hạnh thì có lẽ niềm đam mê học tập và nghiên cứu là nổi trội nhất. Không chắc có phải đó là niềm đam mê với em nó không hay là sự ý thức, tự giác trong học tập. Ăn mặc thì vô cùng giản dị, không cầu kì, rất giống một người bạn học cấp 2 của mình (đó là chị Thu Hương), còn lại tiền nong học bổng, rồi các khoản khác đầu tư vào hết sách, truyện và đồ hi-tech. nail biting. Phải nói đến bây giờ thì mình phục em nó toàn tập, chả còn gì để mà tị nạnh nữa, vì những thành tích mà em có được hoàn toàn là sự nỗ lực và ý chí quyết tâm không ngừng của bản thân. Chứng kiến đợt em nó ôn IELTS như “trâu bò” mà mình cũng phải nể. Đó là kết quả em nó đáng được hưởng sau những ngày tháng miệt mài của mình happy nên mình thấy vui mừng thay happy

Còn về phần mình, tính mình vẫn thế, đối với người thân, những người mình thực sự yêu quý, mình chẳng tiếc gì cả happy Nếu trong giới hạn khả năng, mình luôn giúp đỡ hết mình happy

Đây là em nó hồi nhỏ happy

                         

Còn đây là em bây giờ happy

Chú dì với ông bà ngoại chụp ảnh với cụ ngoại.

snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake snowflake SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline