Lời xin lỗi muộn mằn gửi tới một con chó
Chuyện này tôi vẫn giấu kín suốt nhiều năm nay, liên quan đến một con chó. Tôi luôn nhủ lòng mình sẽ có lúc phải kể lại. Và đây là cơ hội, dù phải sau chẵn 25 năm!
Khi đó tôi đang tại ngũ tại thị xã Lào Cai bị bỏ trống, làm ở bộ phận tham mưu tiểu đoàn. Vì thế mà chúng tôi có thời gian để tăng gia cải thiện thêm.
Chả biết có phải thấy chúng tôi rảnh rỗi mà một hôm anh Nguyễn Ngọc Mùi-thượng uý, phụ trách công tác đoàn và ở cùng với chúng tôi-đi chơi Sapa về, đem theo một con chó đen nhánh, vẫn chưa mở mắt. Chẳng rõ anh nhặt được nó trong hoàn cảnh nào.
Qua lời anh thì tôi đoán có lẽ anh ngẫu hứng lấy của ai đó, phần nhiều là của một phụ nữ mà anh tán tỉnh, chắc do đùa cợt rồi không nỡ ném đi nên mang về dưa “cái của tội nợ” đó cho tôi. Tôi miễn cưỡng nhận nhưng trong lòng rất oán trách anh Mùi.
Không nuôi thì tội nghiệp nó, mà nuôi thì chắc gì nó đã sống. Nó vẫn chưa mở mắt và chỉ to hơn cổ chân một chút. Hằng ngày tôi cho nó ăn cơm, loại cơm nấu từ tấm Ấn Độ (nghe nói thế?) nên rất dính. Mặc dù hai mắt nhắm tịt nhưng miệng nó háu háu vục vào bát cơm.
![]() |
Có lẽ do nó bị bỏ đói. Vốn không thích chó nhưng nhìn con vật bé xíu ăn một cách khổ sở, lòng tôi cng dịu lại. Lần nào cơm cũng dính chặt hai hàm nó vào nhau. Mỗi lần như vậy tôi phải lấy thìa cậy giúp nó khiến nó kêu úng oắng.
Tôi càng được thể giận anh Mùi. Anh làm khổ tôi mà cứ coi như không, thấy thế còn nhe răng cười. Nhưng rồi con chó cũng lớn dần. Chả may cho nó sớm bị ghẻ, dân gian gọi là lường. Lông nó trụi dần, trông rất bẩn mắt.
Ngày nào nó cũng dùng chân sau gãi bụng sồn sột, quay tròn như sắp phát cuồng và phô ra cái thân hình ghẻ lở, xấu xí rất khó nhìn. Tôi cảm thấy có mối ác cảm rất cay nghiệt với nó. Mỗi lần nó xuất hiện, tôi lại nổi cáu vô cớ.
Một lần tôi mang nó ra, chịt cổ, rồi dùng cả phao dầu thắp sáng dội thẳng lên người nó. Trong hành động của tôi có lẫn cả sự ác độc, kiểu cho mày chết đi! Con vật kêu như phải bỏng. Nó quay chong chóng, ngã lộn nhào mấy vòng vì xót.
Rồi nó cứ lăn lộn trên nền đất, kêu gào thảm thiết, nước mắt chảy ra. Nó nhìn tôi sợ hãi và oán trách, như vì tôi mà nó phải chết non. Đang bù đầu vì sổ sách, chứng kiến cảnh ấy, tự dưng tôi không thể chịu đựng nổi.
Tôi co chân đá nó một phát, y như đá trái bóng khiến nó bay ra phía ruộng rau. “Thôi thì mày biến đi cho khuất mắt tao, mày chết luôn tao càng thoát nợ, trông mày tởm quá thể”. Tôi bực mình quay vào, không thèm nhìn xem con chó quằn quại ra sao.
Nó chỉ là một con chó, việc quái gì mình phải khổ với nó. Không thấy động tĩnh gì, tôi nghĩ con chó đã chết hoặc bỏ đi. Thế nào cũng tốt. Nó sẽ không thể ám mình được nữa. Nào ngờ, chiều tối hôm ấy, khi đi rừng về, tôi thấy nó lại đã ở trong phòng làm việc của tôi.
Nó nằm im, người cuộn lại, lông vẫn bết vì dầu, toàn thân run lên từng chặp. Nó run vì xót, vì đói và còn vì sợ tôi. Nó không dám nhìn tôi, chỉ khẽ rên ư ử, có lẽ đang ra sức van xin tôi từ tâm cho nó được sống và tá túc qua ngày.
Tôi bỗng thấy động lòng, lót cho nó một cái áo rách. Vài hôm sau thì nó bắt đầu ăn uống bình thường. Và điều kỳ diệu là lông nó có dấu hiệu mọc lại. Nghĩa là phao dầu đã có tác dụng diệt hết đám cái ghẻ trên người nó.
Mấy tuần sau thì nó thành con chó có bộ lông óng mượt, đốm mũi và đốm trán nên trông như chó bốn mắt. Tôi gọi nó là con Jên, tên một nữ nhân vật hoàng tộc đài các nhưng hết thời trong cuốn tiểu thuyết lịch sử Cây đèn sắt của Bun-ga-ri mà tôi vừa đọc.
Ngày ngày Jên quanh quẩn bên tôi. Ngoài tôi ra, không ai gọi được nó, không ai có thể mời nó ăn bất cứ món gì. Ban đêm nó nằm ngay dưới chân giường của tôi, không bao giờ ngủ. Ban ngày khi tôi làm sổ sách thì nó ngủ khì, rồi khi dậy thì ra hiên ngồi canh và hóng hớt chuyện của lính.
Hôm nào thấy tôi sắp xếp tài liệu, thay quần áo, thì nó ra ngoài cửa đứng chờ sẵn ở trên thềm. Nó ưỡn ngực nhìn theo từng bước tôi đi theo triền dốc xuống đường. Nếu tôi rẽ phải, nghĩa là ra trung đoàn, nó bèn quay vào.
Ra trung đoàn thì chỉ có đi làm việc, nó biết như vậy và không bao giờ quấy quả. Nhưng hễ tôi rẽ trái, lập tức nó phóng theo. Rẽ trái thì hoặc xuống đơn vị, tức là đi chơi, hoặc vào rừng đi săn. Cả hai việc, với nó, đều có quyền bám theo ông chủ.
Chưa lần nào tôi đủ cứng rắn để bắt nó quay về. Trên đường đi nó cứ chạy luýnh quýnh, thỉnh thoảng lại nhìn tôi thích thú và lòng đầy biết ơn. Nhưng ngay cả khi ở đơn vị chỉ huy mời tôi ăn cỗ bàn, thịt cá ê hề thì nó cũng nằm ngay dưới chân, không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, không ai cho nó ăn nổi dù một miếng nhỏ, nếu tôi chưa phát tín hiệu đồng ý.
Những lúc trời tối đen, hai bên lối mòn chỉ có cây cối rậm rạp mà có nó luôn chạy phía trước để dẫn đường quả là rất yên lòng. Có lẽ vì quá khôn mà con Jên cứ còi cọc không lớn. Nuôi mãi nó cũng chỉ chừng 5-6 cân. Cả trung đoàn biết tiếng con Jên, nhất là những hành động khôn ngoan của nó.
Vậy mà một hôm tiểu đoàn trưởng tên là Đ. B. B, vừa sáng ra đã sang phòng tôi. Ông hỏi thăm con Jên và khi tôi khoe nó khôn như người thì ông ta cười ầm lên, đầy vẻ chế nhạo. Mãi rồi ông ta cũng nói ra mục đích chính của việc sang gặp tôi.
Ông bảo trưa nay trung đoàn trưởng xuống thăm, dẫn theo cả khách trên sư đoàn hay quân đoàn gì đó. Ông chưa biết lấy gì để tiếp đãi các thủ trưởng. Cả đơn vị chỉ còn mỗi một con trâu. Không thể chỉ vì bữa cơm tiếp khách mà thịt cả con trâu.
Mà các thủ trưởng thì lại chỉ khoái món “mộc tồn”. Vì thế ông muốn “vay” tôi con Jên để làm cỗ. Ông sẽ cân nó lên và sau này trả tôi số thịt lợn bằng đúng số cân hơi của con chó. Vừa nghe thế tôi đã giãy nảy, bảo rằng con chó khôn lắm, không thể thịt được, sau này nó chết thì tôi sẽ an táng.
Ông B. nghe vậy thì chửi tục: “Mẹ chú mày, con chó là cái đéo gì mà chú cứ làm to chuyện. Nó khôn đến đâu thì cũng là loài ăn cứt!”. Nói xong ông đứng dậy ra về, coi như không bàn cãi gì thêm nữa. Tôi cảm thấy lòng dạ rối bời. Ông Đ. B. B vẫn rất tốt với tôi, coi tôi như anh em.
Bản thân ông ấy không phải là người tham ăn. Ông ấy chỉ vì bí mà ép người khác thôi. Đúng là nhìn quanh thì chỉ còn con Jên của tôi có thể lên mâm. Thịt gà thì không thành cỗ, như lời ông B. nói. Tôi bèn bảo Phí Thắng, nhân viên chính trị mà tôi coi như chú em hay là đem con Jên trốn tạm đi đâu đó, chờ bình yên sẽ trở về.
Phí Thắng có vẻ ngần ngại. Cậu ta thật thà bảo: “Nếu làm vậy thì chỉ có bác là dám thôi, còn bọn em thì không. Bọn em không có cái uy như bác”. Tuy nói vậy nhưng thực lòng Thắng không muốn tôi làm căng, sẽ ảnh hưởng đến cả cậu ta.
Bởi vì nếu không cho lão tiểu đoàn trưởng toại nguyện, chẳng may vì thế mà lão bẽ mặt với cấp trên, có thể lão sẽ dùng quyền chỉ huy cắt bỏ những “đặc quyền đặc lợi” mà chúng tôi vẫn mặc nhiên được hưởng, sau đó gây khó khăn những chuyện khác, phần lớn là không thể lường được.
Nghĩ thế nên tôi bảo Thắng là tôi sẽ xuống đại đội, ở nhà cậu ta tùy ý định đoạt. Khi quyết định làm như vậy, tức là tôi đã quay lưng phản bội con Jên, giao nó cho tử thần. Tôi hèn hạ bán rẻ mạng sống của nó để đổi lấy sự yên thân nhưng lại làm như mình vô can.
Lần đầu tiên con Jên không chạy theo tôi.
Trưa hôm ấy, khi áng chừng mọi việc đã xong xuôi, tôi thất thểu từ đơn vị về nhà. Không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ tiểu đoàn có khách. Tôi khấp khởi mừng định đi tìm con Jên nhưng không thấy nó đâu. Tôi hỏi Phí Thắng thì cậu ta bảo:
“Chiều khách mới xuống, nhưng lúc bác ra khỏi nhà thì con Jên cũng bỏ đi, xuống nằm ở dưới nhà ăn tiểu đoàn. Em gọi thế nào nó cũng không về. Mang cơm xuống nó cũng không ăn. Chả biết bác có dỗ được nó không?”
Nghe Thắng nói vậy tôi lao bổ xuống nhà ăn. Con Jên nằm áp má xuống đất, thấy tôi cũng không ngẩng lên. Tôi vuốt tay lên lưng nó thì thấy từ khóe mắt nó bò ra hai dòng nước. Tôi bèn bế nó lên nhưng nó cứ một mực giãy ra, toài người xuống.
Đích thân tôi mang cơm nó cũng không ăn. Tôi bèn trở về phòng nghỉ trưa, lòng đầy bất an. Khi tỉnh dậy thì đã thấy mấy cậu liên lạc đang rôm rả bảo nhau giã riềng, lấy mẻ, lấy lá mơ. Cậu liên lạc tên là Thịnh, người công giáo quê Nam Định, thì thầm bảo tôi:
“Con chó của bác lạ thật. Nó biết mình chết nên kệ cho bọn em bắt, không hề giãy dụa, mặt cứ buồn rười rượi.” Tôi cảm thấy xấu hổ và đau đớn. Tôi đã không bảo vệ được người bạn trung thành của mình.
Tôi đã viện ra đủ thứ lý do, trong đó có lý do nó chỉ là con chó, để bán đứng nó. Trong trường hợp ngược lại, chắc chắn con chó sẽ chấp nhận bị trả thù, bị đày ải, bị nguyền rủa thậm chí chịu chết…chứ nhất định không bán đứng tôi, không nộp tôi cho thần chết như tôi đã làm thế với nó một cách hèn hạ và độc ác.
“Mình thật không bằng một con chó”-Ý nghĩ này cứ bám theo tôi suốt ngần ấy năm, như một bản án không lời nhưng hình phạt thì luôn hiện hữu.
Năm 2000, vừa tròn 13 năm kể từ khi giải ngũ, tôi mới có dịp trở lại thị xã Lào Cai. Sau khi làm xong việc, tôi đã định về ngay. Nhưng cả đêm tôi cứ thấy trong lòng không yên. Tôi quyết định ở lại thêm một ngày để chiều hôm sau lặng lẽ mò trở lại cái nơi con Jên bị giết.
Trước đó tôi mất hàng giờ đứng trên sân thượng nhà khách tỉnh uỷ để xác định được vị trí trước kia là khu bếp tiểu đoàn, nơi con Jên nằm ngẫm nghĩ về con người, trước khi bị giết. Tôi bèn đi bộ hơn 4 km tới nơi bạn tốt của tôi ngã xuống, đúng hơn là bị tôi bán đứng.
Tại đó tôi cứ tha thẩn như người mất hồn. Bỗng trong một chớp mắt, khi ngước lên cái nơi con Jên vẫn đứng ngóng mỗi khi tôi đi đâu đó hơn chục năm về trước, thì tôi bỗng thấy nó, đứng ưỡn ngực, đầu vươn cao bốn mắt nhìn về phía tôi, miệng nhoẻn cười như muốn nói:
“Tôi vẫn ở đây đợi ông chủ”. Tôi cúi đầu như người mặc niệm, lòng thầm nói: “Tao xin lỗi mày! Sau này tao xin đổi kiếp cho mày để được báo đáp tình sâu nghĩa nặng của mày. Hãy tha thứ cho thằng người hèn hạ này”.
Tôi chưa bao giờ phải xin lỗi ai khẩn thiết như thế.
Trước khi về Hà Nội, qua một đồng đội cũ quê Sapa, tôi biết ông Đ. B. B đã chết sau khi giải ngũ. Ông bị ngã từ tầng ba ngôi nhà mới xây xuống vào hôm ông mời bạn bè dự lễ khánh thành, tất nhiên là có thịt chó.
Không hiểu sao tôi nghĩ ngay đến con Jên và cứ thỉnh thoảng lại rùng mình bởi ý nghĩ vớ vẩn đó.
- Lão Ta
Nguồn: http://phunutoday.vn/xi-nhan/nghe-thuat-moi/201205/Truyen-ngan-Loi-xin-loi-muon-man-gui-toi-mot-con-cho-2154241/
————–
Đọc mà cứ chảy hết cả nước mắt. Con Jên khôn quá đi thôi, nó không thể nói được nhưng sống bầu bạn với loài người lâu, nó hiểu hết ý của con người đấy. Đừng ai ăn thịt chó nữa, phải tội chết ![]()
Mong manh
Điều gì khiến anh lưỡng lự không đặt vào ngón tay em một vòng tròn? Dù nó chỉ là cái vòng đai bằng nhựa, từ lọ thuốc nhỏ mũi mà anh mua khi em ốm?
Điều gì khiến anh chẳng bao giờ nói yêu em mà chỉ ôm em và lặng lặng nói rằng “điều đó phải cảm nhận”…
Điều gì khiến anh cứ phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho em đối mặt với tình huống xấu nhất sẽ xảy ra, dập tan mọi ước muốn của em dù chỉ là trong tưởng tượng…
Điều gì vậy anh? Tình yêu bây giờ lạ quá, chỉ yêu thôi mà cũng khó khăn vậy sao?
~Ngày mệt mỏi thả trôi nơi đáy mắt~ ![]()
Kế hoạch giảm cân =.=”
Tình hình là dạo này nhiều người kêu mình béo quá. Cũng tự kỉ lắm, nhưng mừ tính mình vốn ko nghĩ dai, nghĩ lâu, để ý nhiều chiều, nên cứ ngó lơ thôi. Uh, em béo, thôi thì em đổi tên Facebook thành Mun Tròn vậy. Gọi là vào hùa với thiên hạ thôi…
Nhưng mà béo quá thấy mặc quần áo xấu thật
, và nặng nề nữa. Ngày xưa mình với Hường Hân same same cân nhau, vậy mà h mình hơn nó tận chục kí. Ôi… đời tôi
. Chính vì thế mình phải lên kế hoạch giảm cân thôi, trước khi bị tình iêu chê là em béooooooooo quá rồi
.
Ngồi search mấy thực đơn giảm cân mà phát sợ, nào là giảm cân 5kg trong vòng 13 ngày, 3kg trong vòng 5 ngày, nhìn vào cái thực đơn đúng là hành xác. Ăn thế thì sống thế đ’ nào được cơ chứ
. Mình đành search từ khóa “Luyện tập giảm cân”
Có vẻ khá khẩm hơn rồi đấy, nên quyết định rất quan trọng đặt ra là bây giờ hàng sáng mình sẽ dậy lúc 5h sáng, đi bộ đến 6h rồi đi chợ, về tắm, giặt quần áo, ăn sáng rồi đi làm. Cố lên. Và bây giờ, đi ngủ ngay để mai còn dậy
. 1h rồi. Chúc các bạn trẻ ngủ ngon.
Ah, nhỏ thuốc mũi C iu mua nữa. Và đi ngủ ![]()

Bạn đồng hành
Mình quan niệm rằng, cuộc đời của mỗi người được chia ra thành từng giai đoạn, từng chặng đường khác nhau. Vì thế, có thể chúng ta sẽ có người bạn đồng hành trên mỗi chặng đường, hoặc có thể sẽ phải đơn độc mà bước tiếp với con đường mà mình đã chọn… Và thật tuyệt vời nếu bạn đi một chặng đường dài, thật dài và luôn có người bạn đồng hành bên cạnh
.
Khi mình học tiểu học, những người bạn đồng hành là đám bạn nhỏ học cùng đội tuyển, có Thu Hương, có Minh Yến, có Hiền, có Hưng, có Dũng Anh, có Đào Trang, có Huệ Chi, có Thiện Minh… Có buổi sinh nhật Thu Hương, cả lũ cùng đạp xe về trèo cây vặt roi, dù sau đó ai cũng bị sâu róm đốt ngứa tùm lum. Những buổi chiều đạp đi học ở Kỳ Bá về khu nhà tập thể ngân hàng đầu tư, vặt hoa dại ven bờ đê cùng với Quỳnh và Thanh. ![]()
Những năm cấp 2 là những năm gắn bó với lớp C, B1, với các bạn đội tuyển Anh và Lý. Là những buổi học nhà cô Đỗ Lan, là những bữa gặp mặt chè huế gần trường Minh Thành. Là Mai Hương, Minh Trang, là những buổi đi học chiều về sớm tụ tập ở nhà Mai Hương, cùng chơi Beach Head, và Final Fantasy… Là Get the party started của Pink với giai điệu thật khó quên và cả những buổi đi học lý cô Thủy Anh, cả 3 đứa mình, Mai Hương và Minh Trang cùng phóng thật nhanh thật nhanh và chọn đoạn đường đi qua nghĩa trang Kỳ Bá để về nhà.
Những năm cấp 3 là những năm tháng vui vẻ, vô tư nhưng cũng chứa nhiều những biến động. Nếu thời gian quay trở lại được, mình sẽ bước lại từ đầu trên con đường này. Sẽ chậm rãi hơn, vô tư hơn, nếm trải từng trải nghiệm, và sẽ ý thức được giai đoạn nào cần phải làm gì. Và tất nhiên, điểm bắt đầu thay đổi tức là con đường mình đi đã chuyển sang một hướng khác. Mình sẽ không chọn FTU ~ nơi mà vốn dĩ mình không thuộc về. Rồi khi, người bạn đồng hành đã rời bỏ mình để lựa chọn con đường khác, mình sẽ không điên cuồng đi tìm cho bằng được một lý do, mình sẽ bình thản trong những năm tháng ấy, tự nhủ rằng ai cũng có những lựa chọn riêng, điều đáng quý là chúng ta cũng đã cùng nhau đồng hành trên một quãng đường, dù ngắn, dù dài nó cũng thành kỉ niệm. Người bạn đồng hành phương xa đáng mến, và gắn bó nhất vẫn luôn là BB. Đã có lúc tưởng chừng nghĩ mình sẽ có đủ quyết tâm và nghị lực chọn con đường cùng đồng hành với BB, nhưng rốt cục mình và BB vẫn mãi là hai đường thẳng song song. Có đồng cảm, có sẻ chia nhưng mãi mãi sẽ chỉ đi trên 2 con đường song song và đơn độc. Và giờ, khi đã ở hai ngã rẽ khác nhau, mình sẽ vẫn dõi theo bạn ấy, và mong bạn ấy luôn được hạnh phúc ^^. BB nói rằng trong 5 năm tới, sẽ tập trung vào sự nghiệp và mình bây giờ có thể mỉm cười và nói rằng “Chúc bạn thành công
“.
Còn bây giờ, mình đang bước đi trên ngã rẽ của mình, một ngã rẽ có lẽ cũng sẽ không còn đơn độc, và nhiều niềm vui hơn ^^~.
Untitle 16.04.2012
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn nhưng tình yêu đích thực chỉ có một.

Bạn muốn gặp người ấy vì biết họ ở đó? Đó không phải là tình yêu mà là sự cô đơn.
Tay bạn đổ mồ hôi? Tim bạn đang đua nhịp? Giọng nói của bạn tắc nghẹn trong lồng ngực? Đó không phải là tình yêu, đó là thích.
Bạn ở nơi đó vì có ai đó muốn như thế? Đó không phải là tình yêu, đó là sự trung thành.
Bạn ở lại vì tình yêu của họ quá lớn và bởi vì bạn không muốn làm tổn thương họ? Đó không phải là tình yêu mà là sự thương hại!
Bạn ở đó bởi vì họ đã hôn bạn hay nắm tay bạn? Đó không phải là tình yêu, đó là thiếu tự tin.
Bạn nói với họ rằng họ là người bạn nghĩ đến mỗi ngày? Đó không phải là tình yêu, đó là nói dối!
Bạn có thể từ bỏ sở thích của mình vì họ? Đó không phải là tình yêu, đó là lòng khoan dung.
Bạn tha thứ cho lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm đến họ? Đó không phải là tình yêu, đó hẳn là tình bạn.
Bạn thuộc về họ bởi vì ánh mắt họ khiến tim bạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực? Đó không phải là tình yêu, đó là sự đam mê.
Bạn không thể nào giữ cho mắt và tay của bạn khỏi họ? Đó không phải là tình yêu, mà là sự thèm muốn
Bạn bị người khác lôi cuốn nhưng bạn vẫn ở lại với họ với lòng thủy chung không hối tiếc? Đó chính là tình yêu.
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì đó là một phần của chính họ? Đó chính là tình yêu.
Bạn khóc vì những nỗi đau của họ, ngay cả khi là họ luôn cứng cỏi? Đó chính là tình yêu.
Ánh mắt của họ nhìn thấu tận tim gan bạn, xoáy sâu vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc? Đó chính là tình yêu.
Tim của bạn nhói đau và vỡ vụn khi họ buồn? Đó chính là tình yêu.
Bạn ở lại vì sự mù quáng, sự trộn lẫn giữa cái đau và cảm giác phấn chấn không thể hiểu nổi? Đó chính là tình yêu.
Bạn dâng hiến cho họ trái tim bạn, cuộc đời bạn và cả cái chết của bạn? Đó chính là tình yêu.
Bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc và mọi việc tốt đẹp nhất bạn làm đều dành cho người đó, thậm chí hạnh phúc đó không dành cho bạn? Đó là tình yêu.
Đừng bao giờ tìm kiếm tình yêu mà hãy để tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao người ta gọi “ngã vào tình yêu”. Bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được, chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi.
Tình yêu giống như khi ta khâu sợi chỉ đen trên nền vải trắng. Nó không cần che giấu, không nên che giấu và cũng không thể che giấu. Nếu bạn thật sự yêu một ai đó, đừng ngại khi phải nói cho cả thế giới biết điều đó.
(Source: Facebook)
—————
Mình bị đau… nhói ở tim… ![]()
I’m alone but not lonely.
Mình có những người bạn tốt, những người bạn cùng sở thích, mình có một công việc tốt, ko áp lực là mấy, môi trường tốt, boss cũng rất chi là tốt, vô tư, dễ gần và tâm lý. Nên mình không bao giờ lonely
Chuẩn cmnr.
Thế nên việc đầu tiên là nói chuyện với mẹ stop ngay việc coi mik giống như quả bóng bàn, cứ đánh pong pong, bắn lung tung đi nơi khác. Cơ bản, mình cũng sợ cái chuyện quen biết như thế này rồi. Mình đang mắc chứng sợ yêu đây… Nói phải là một quá trình tìm hiểu, chứ ko phải là một chút cảm nắng, đặc biệt hơn ko phải là một chút gặp gỡ ăn uống, cafe cà pháo là có thể giải quyết được. Nói chung là hôm nay mình rất bực mình. Thứ 6, ngày 13 đen vãi ra. Đi ra Vạn Phúc đổi cái quần, nhân tiện mua váy cho chị Soa. Lúc bước xuống cái bậc tam cấp ở cửa hàng, mik xoại chân và tí nữa thì mặt úp xuống đường. Đánh đổi cho cái “tí nưã thì” là việc giày cao gót của mình bị bong luôn cả gót
Ôi…. đôi giầy mik rất chi là ưng, mới mua và giá cũng khá chát… mai phải ra bắt đền cửa hàng thôi
Có vấn đề gì thì thôi của đi thay người vậy
Tính mình vốn hiền, và chịu chấp nhận mà ![]()
====
Tối nay, 10h đi về xong máu ức chế, tủi tủi cứ dồn lên mặt, ngồi một lúc ức lắm ko khóc được, xong khóc ra được thật thoải mái. Ngồi chat hơn 3 tiếng đồng hồ với em Hạnh, 2 chị em hết đc ra mọi chuyện thật là dễ chịu
Bao nhiêu bực dọc đi đâu hết vì thế nên “My Sophie is always the best soulmate
“





