Vậy chắc cũng là hạn…
Tối hôm qua, mình sang nhà Phúc và Nhung ngủ, ở mãi hồ Đền Lừ. Hai bạn dạo này đều đi làm mệt mỏi, trưa không về, tối thì Nhung làm việc về muộn. Ai cũng gầy, chẳng bù với mình, ai cũng bảo là béo…
Đến sáng hôm nay, phóng xe từ hồ Đền Lừ đi làm, tận 12km, và cái đường 70 thì phải gọi là bố của bụi, và ghét nhất là sáng ra người ta còn phun nước rửa đường thành ra đường rất trơn, phóng nhanh thì cũng rợn người; đặc biệt ghét nhất là thỉnh thoảng sẽ bị con xe phía trước vỉa cho một đường châm chấm cơ bản, nếu đi ko đề ý và ko mặc áo chống nắng chẳng hạn.
Sáng hôm nay, mình áo trắng juýp đen, mặc dù rất để ý tránh chỗ nước đọng thành vũng và luôn giữ khoảng cách với xe đi trước nhưng vẫn bị vẩy mấy vết chấm li ti dù ko rõ lắm.
Bây giờ mới thấy cái tiện của việc nhà gần cơ quan, đi lại thật tiện.
Chính vì tối qua, ở lại nhà Nhung và Phúc nên đống quần áo bẩn mình vẫn để trong cốp xe, tính trưa nay về giặt và phơi luôn. Nghĩ là làm, trưa mình phóng xe về nhà. Tiện thể, chị Trang đi cùng với mình luôn để mua ít đồ cho ku Kit nhà chị Trang. Tối nay trời có gió mùa đông bắc về và mưa giông (mà cũng chẳng biết nữa, h này làm gì còn gió mùa đông bắc nữa nhỉ). Mình về nhà, 2 chị em hẹn nhau khi nào mình ra sẽ gọi điện cho chị Trang. Trời bắt đầu mưa lâm thâm vài hạt, mình đi chậm chậm và cũng cẩn thận, ko dám phóng nhanh như lúc đi một mình. Đi đến ngã tư chỗ Cầu Hà Đông, mọi việc vẫn ok. Đi đến ngã tư tiếp theo chỗ bưu điện Hà Đông thì hai chị em gặp phải đèn đỏ và dừng lại. Chắc chắn là mình không có ý định vượt đèn đỏ
vì bình thường đèn đỏ nhường đường cho người đi bộ qua đường mình còn chẳng vượt nữa là… Mình chỉ hơi lách xe lên phía trên chút chút, và hậu quả là chân chị Trang quệt vào cái chắn ống bô của con xe Airblade đang dừng chờ đèn đỏ ở đó. Mình nhìn xuống thì ôi, máu túa ra một màu đỏ tươi.
Tâm trạng lúc đó hệt như đợt mình nhìn thấy cái Trang em gái chạy trên nền nhà trơn, rồi má va vào cạnh kính sắc của bàn vào hôm 27 tết năm nào.
Mình luống ca luống cuống, chị Trang bảo tấp xe vào bên lề đường để chị Trang dán urgo. Tất đen bị rách, rồi vết thương thì loét rộng
Mình nhìn mà cũng run. Sau đó, mình đi mua oxy già, băng gạc, bông để về cơ quan sát trùng vết thương. Lúc mở miếng urgo dán lúc trước ra, thì vết thương loét miệng rất rộng, và mình rất thì lo lắng, khuyên chị Trang đi khâu vết thương.
Kết quả là khâu 3 mũi tại bệnh viện Hà Đông. Buồn ơi là sầu, 7 ngày sau sẽ cắt chỉ…
—
Chuyện bên lề:
Lúc đứng chờ chị Trang nằm khâu vết thương thì có một trường hợp cấp cứu khác. Một em sinh viên người gầy gầy, cao cao được 2 bạn trai (chắc 1 đứa bạn thôi, còn lại kia là xe ôm) đưa vào cấp cứu. Người em ấy mềm rũ ra, và ko có cảm giác gì luôn, có thể gọi là bất tỉnh nhân sự. Hiện tại chưa rõ là vì lý do gì, các bác sĩ hỏi người đưa vào xung quanh có thuốc rơi vãi không, có rượu và các chất kích thích ở bên cạnh không. Thằng bé kia lắc đầu… Haizzz, hi vọng là ko phải tự tử vì tình, nếu ko thì đúng là lãng xẹt.
Tổng hợp ngày xui xẻo ~
Tối hôm qua, chỉ vì cố sống cố chết đọc nốt quyển truyện thành ra đến sáng 7h15′ mik mới kéo được cái rèm mi mở to ra. Xong các công việc cá nhân, bằng một đống hành động loằng ngoằng, chạy lên chạy xuống rút cục thì chỉ kịp giật lấy cái dây túi, lấy được cái điện thoại ném bụp vào hốc xe (hốc xe ở phía trước) và phóng vèo vèo đến cơ quan. Gần sẽ có kiểu đi muộn của gần, sớm sẽ có kiểu đi muộn của sớm
Đến cơ quan xong, hộc tốc chạy lên phòng, ngồi cà kê mê mải với một đống công việc buổi sáng, lòng chợt thấy thiếu thiếu một cái gì đó… Lúc nhận ra cái điện thoại ko còn ở tầm tay thì đã quá 1 tiếng rưỡi, phi xuống hầm để xe thì điện thoại đã ko cánh mà bay, gọi điện thì nhận được tin báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được”
Mất máy, ngồi ngẩn ra một lúc mới nhận ra thứ tiếc nhất là móc đeo hình trăng sao mà mình được tặng từ bạn dzai lạnh lùng ![]()
~~~~~~~~
Mấy đợt này, nhà ăn của cơ quan luôn trong tình trạng đông mâm, ngồi tràn cả sang phòng bảo vệ, mà cái nhà ăn đó dự tính đến tận tháng 7 mới được sửa sang lại. Phòng mình có 12 người thì hiện tại quân số là 11 ăn cơm trưa ở cơ quan. Với một suất ăn có 18k (hình như được trợ giá) đối với mình cũng là quá ổn rồi, thôi thì cơm canh ăn 2 bát thì ok
. Hôm trước hôm mình mất điện thoại thì tổng cộng có hơn 110 người ăn cơm, mỗi mâm 7 người vị chi đã là 15 mâm, còn nếu ngồi 6 thì là 18 mâm, mà nhà ăn thì chỉ có 2 người phục vụ chính, 1 chị nghỉ đẻ, người hỗ trợ thì có thêm khoảng 3 người. Hôm đó là đỉnh điểm của sự đông đúc, phòng mình ngồi nấn ná, 12h mới xuống thì mọi người đã ngồi yên vị mâm nào mâm nấy cả rồi, mình, chị Soa, chị Trang chạy như ba con loăng quăng…Cuối cùng chị Trang bắn sang mâm các sếp, chị Soa bắn sang mâm anh Tân ở bên trong, quan trọng là hết bố nó ghế mất rồi. Mình như con hâm chạy đi tìm ghế
, xong sau đó lại đi ra cửa, chạy ra nhà xe, chả biết tìm cái quái gì, đang nghĩ bụng lên bố phòng, cầm ví chạy ra ngoài ăn, nhưng lại nhớ ra chìa khóa phòng đang trong tay sếp, mà sếp lại ngồi cùng mâm với các sếp lớn
. Quay lại lấy chiều khóa có phải là nhục hơn ko, bao con mắt sẽ nhìn mình
Đành quay lại, lại quay đi quay lại mà không biết là quay đi đâu
May quá, có a Tân chạy ra hỏi có ghế chưa, nhìn mà cảm động. Mik cũng nhanh ý, xin thêm ghế phòng HCNS, và chạy sang phòng bảo vệ ngồi với các anh chị phòng Xử lý…
Cuối cùng thì nhờ có món canh hến chua, mình đã hoàn thành xong bữa trưa đầy tủi hổ. ^^~ Nói vậy thôi, chuyện cũng bình thường như cân đường hộp sữa ấy mà ^^~.

Tiền ơi, hu hu.
Hôm nay là 24, đã gần đến cuối tháng. Tình hình là tháng này kế hoạch chi tiêu của mình bị phá sản hu hu.
Chẳng gửi được tiền về cho mẹ. Chắc mẹ cũng đã lường trước được tình hình nên ko làm thẻ ATM của Đông Á, mẹ bảo mình giữ lấy cho mẹ, rồi cuối cùng mình cũng lậm vào số tiền đó rồi
. Kết quả là, tháng này chẳng để dành được chút nào
. Hận mình quá
Cố gắng từ giờ đến cuối tháng quyết ko đụng vào tiền nhà và điện nước đã trích lập quỹ từ đầu. Nếu hết chả biết vay ai. Quyết tâm không vay mẹ
ngại mặt chết lên được, vì thế “Zời ơi, cho cái tháng này qua mau mau, sao có những 31 ngày cơ chứ”. Mùng 2 tiền ăn ca về, cố gắng cầm cự nào…
Tháng tới, có khi mình phải vứt tiền vào cái thẻ Vietcombank ,quyết ko động đến, chứ thế này thì
. Tết sắp tới có rất nhiều khoản phải chi tiêu. Tiền tết biếu ông bà, quà cáp, rồi tiền mừng tuổi các em, các cháu.
Còn cả việc hứa tặng em Hạnh một bộ áo dài, may xong trước khi sang Úc.
Nhẩm tính từ giờ đến Tết phải dành dụm được 8 củ mới hơi dư chút. Tiền thưởng quý hok biết thế nào ta?
Hồi xưa, mình đi học ai bẩu nhận giúp đỡ nhiều, bây giờ phải trả nợ tấm chân tình chứ sao.
Cố lên, cố lên….Tiền ơi, em ở đâu?

Ngày công đầu tiên của Cu Tí
Hôm nay, chị Huyền ở phòng mình lập bảng chấm công lao động. Tính từ ngày ký hợp đồng đến cuối tháng mình đã được 10 ngày công. “10 ngày công đầu tiên của Cu Tí” ^^~
Nhớ ngày xưa, khi mình mới chuẩn bị tốt nghiệp mình đã dành kha khá thời gian mơ mộng về những việc mình làm khi nhận được tháng lương đầu tiên. Đa phần là dành cho người thân của mình, những người vô cùng đặc biệt, và mình dành rất nhiều tình cảm cho họ.
Ngày thứ 5 và ngày thứ 6 đi làm
Hôm nay là thứ 6. Mình vừa được gọi xuống phòng hành chính nhân sự để ký hợp đồng lao động. Vậy là 1 tuần qua là thời gian tập sự của mình. Hết 1 tuần mình được kí hợp đồng. Hợp đồng thời hạn 6 tháng, từ 19/09/2011 đến 19/03/2012. Nói thế nào nhỉ, bây giờ cảm xúc cứ bị lẫn lộn. Nửa nhẹ nhõm, nửa lo lắng là không biết điều gì sẽ còn chờ đợi mình ở phía trước. Nhưng mà vẫn phải tiến về phía trước thôi, điều gì đến cũng phải lần lượt, vượt qua từng cửa ải rồi mới có thể đến được thành công. Phòng có 3 chị em gái, thêm cả chị Trang nghỉ đẻ nữa là 4. Mỗi chị một tính nết. Chị Nga cần cù chịu khó hết mình với công việc, chị ấy lúc nào cũng bận rộn. Mà nói đúng rà là cả chị Nga và chị Huyền đều bận bịu. Chị Soa đỡ việc hơn. Anh Tuấn thì khỏi nói, là một con người của công việc rồi. Mình vào đây, sắp tới cũng phải chịu áp lực nhiều. Công việc sắp tới, thời điểm mà chị Soa, chị Nga, a Tuấn, a Nam đi công tác hết chắc là bận, vì phòng chẳng còn ai. Mình phải cố gắng nếu không mình sẽ bị tụt hậu mất.
Hôm qua, anh Tuấn gửi file cho mình để dịch bản tin từ Việt sang Anh. Ôi mẹ ơi, khó quá, vì toàn thuật ngữ chuyên ngành. Mình phải học hỏi thêm thôi. Fighting!
Vừa nãy, ngồi search google một hồi về các loại công chức. Như mình thuộc diện bổ sung vào công chức loại B. Thời gian dự bị công chức, kí hợp đồng lao động là 6 tháng, ko biết như vậy có đúng không nữa. Haizz. Nhà mình từ trước giờ có ai làm công chức nhà nước đâu, chỉ là viên chức của doanh nghiệp nhà nước thôi. Đến là mệt ấy. Công chức ấy mà. Lắm thủ tục loằng ngoằng quá. Chị Nga thì có vẻ rất là ngạc nhiên khi thấy việc anh Tuấn chưa làm giấy nhận xét cho mình để đưa lên phòng hành chính nhân sự. Mình thì chả biết. Nói tóm lại là mình phải cố gắng hết sức. Hết sức cố gắng chăm chỉ lao động kiếm tiền về phụ giúp bố mẹ.
Kể cũng muốn có người ở bên cạnh những lúc thế này lắm rồi í. Buồn nhỉ. Nhưng biết làm sao được.
Ngày thứ ba và thứ tư đi làm
Đi làm có khác, mình rất là có ý thức nhé, chưa đến 6h đã tỉnh ráo rạo, dậy chuẩn bị 7h đi làm.
Đợt này đang làm vé xe bus liên tuyến, thứ 6 mới lấy được. ![]()
Tuần sau đi xe bus chắc mình phải đi sớm hơn. Xe 27 như em Hạnh đợt trước đi là 7h có mặt ở bến xe bus đối diện ĐH Luật.
Vậy 6h mình phải ra khỏi nhà. Òa, mình cũng ko thích đi xe bus lắm, dạo này như kiểu bị say xe lại ý. Ngán. ![]()
Hôm qua mình đăng kí tập văn nghệ chào mừng 20/10 ở cơ quan. Đông phết. Nhưng túm lại là mình vẫn ít nói kiểu gì ấy. Ghét quá. Làm sao quay lại là mình của ngày xưa nhỉ. Buồn ơi là sầu. Cứ thấy con người mình là lạ, kiểu gì, cứ như chẳng phải là mình. ![]()
Đi làm cũng quen quen ổn ổn rồi, trưa ăn cơm cùng mâm với chị Soa, thoải mái hơn. Òa, mình vẫn chưa được giao việc và ký hợp đồng. Nên bây gờ phải hết sức kiên nhẫn và chờ đợi. Người ta bảo rồi kiên nhẫn cũng làm nên thành công mà.
Bữa nọ chat voice với cả BB, hơn 1 tiếng. Mình ghi âm lại nghe thật buồn cười. Vậy mà dọa hok chat voice nữa chứ. Ghét. Hừ ![]()





